1. Đăng nhập hoặc Đăng ký ngay bây giờ và là một thành viên của cộng đồng Dân Công Nghệ.

Khi Giấc Mơ Về - Phần 2

Thảo luận trong 'Đọc trực tuyến' bắt đầu bởi princessvt_486, 3/11/08.

  1. princessvt_486

    princessvt_486 New Member

    Tham gia ngày:
    14/3/11
    Bài viết:
    0
    Đã được thích:
    0
    Khi Giấc Mơ Về

    Nguyễn Thanh Minh


    Lời nhà xuất bản

    Sau khi đăng phần một hồi ký Chuyện Tình Người Học Lại. Tờ báo của chúng tôi đã nhận được rất nhiều ý kiến phản hồi từ độc giả, phần lớn là sinh viên.

    Nhóm phóng viên của chúng tôi đã nhanh chóng liên hệ với tác giả để đặt vấn đề mua bản quyền phần 2. Nhưng anh từ chối, phần vì công việc quá bận rộn, phần vì chưa tìm được nguồn cảm hứng viết tiếp.

    Thời gian thấm thoắt qua đi, qua một số nguồn tin chúng tôi được biết, anh ngoài công việc của một photographer còn phải đảm nhận trọng trách tại Tổ chức Sinh viên Khát bạc ******** Hội. Thời gian hết sức eo hẹp.

    Một chiều thu, khi những cơn gió nhẹ nhàng bắt đầu mang hơi thở se lạnh của mùa Đông đang tới, hiu hắt và dịu dàng cuốn những chiếc lá vàng rơi lả tả. Nhóm phóng viên của chúng tôi tình cờ gặp anh tại quán Trà đá 71 Trần Quốc Hoàn khi anh đang bàn bạc rất sôi nổi cùng một số anh em chiến hữu trong Câu lạc bộ Tất Tay.

    Trao cho chúng tôi xấp bản thảo với một yêu cầu, không chỉnh lý nội dung và phải giữ nguyên những câu nói tục, chửi thề vì đó là phong cách viết văn của anh. Chúng tôi đã đồng ý và nhanh chóng xin phép rút lui để khỏi làm gián đoạn câu chuyện của anh và các chiến hữu.


    *

    Nó là sự hoang mang khi đứng trước một thảo nguyên rộng lớn và hoang vu không một bóng người. Nó là sự đắng cay khi gã thấy nàng nói cười vui vẻ và ánh mắt rạng ngời chứa chan hạnh phúc khi tay trong tay với thằng bạn gã. Nó là sự chán nản khi gã lần đầu tiên trong đời cầm trên tay tờ quyết định đuổi học. Nó là sự buông xuôi khi rượu đã ngấm, mắt đã mờ và tay đã run mà vẫn vít ga lạng lách trên đường…Tất cả những cảm giác ấy giờ đây cùng lúc ùa đến bủa vây quanh gã. Giữa một tối mùa đông khi ngoài trời mưa bay lất phất.

    Nhưng cơn mưa dù lớn cũng chẳng thể cuốn trôi đi nỗi buồn. Và cơn gió dù mạnh đến đâu cũng chẳng thể xua tan áng mây đen đang bao trùm tâm trí gã. Khói thuốc không làm tan cơn ức chế. Và cà-phê, chẳng thể sánh được với vị đắng ứa ra từ trong tim.

    Bao hy vọng tan tành trong khoảnh khắc, niềm tin nhanh chóng sụp đổ hoàn toàn. Làm gì bây giờ ? Gã tự hỏi và nhắm mắt định thần trong giây lát rồi đứng dậy, xốc lại cổ áo, móc tiền trả bà chủ quán và uể oải bước đi …


    Chẳng hoài bão cũng chẳng còn mơ ước

    Cuộc đời buồn như nước chảy bèo trôi

    Phút thơ ngây nay đã khuất xa rồi

    Theo khói thuốc ta gửi lời than thở


    Tiếc thương thay khi đời mình dang dở

    Trót sa chân lầm lỡ để rồi đau

    Để ngày đêm cay đắng nuốt hận sầu

    Nhìn cuộc sống chỉ một màu u ám


    Ta đã sống những tháng ngày thê thảm

    Khi chẳng còn can đảm để vượt lên

    Bao nhiêu đêm lạc bước dưới ánh đèn

    Ta vẫn biết thế là Hèn là Nhục


    Dòng sông kia biết chốn nào Trong - Đục

    Và dòng đời biết đâu Đục đâu Trong

    Miệng cười vui, tan nát cả cõi lòng

    Ta đi mãi giữa một vòng luẩn quẩn


    Biết trách ai, ta trách mình ngu xuẩn

    Máu Lô Đề cuồn cuộn chảy trong tim

    Để Tình Yêu bị vật chất nhấn chìm

    Để tuyệt vọng lúc đi tìm lối thoát.


    ( Nhật ký tuổi 24 – T3 )


    *

    22 giờ, ngày 13-05


    Tôi lên chuyến tàu tốc hành mang bảng hiệu YB53, toa 13, số ghế 49.

    Đã 10 năm trôi qua, đến giờ tôi mới lại có dịp sử dụng phương tiện giao thông này. Ngành đường sắt sau 10 năm quả là có những thay đổi đáng kinh ngạc. Đầu máy Diezen đã lỗi thời vì công suất yếu và kém thẩm mỹ nay được thay thế bằng đầu máy hơi nước thế hệ mới, chạy bằng than Khủng Long chuyên dụng. Viên than to như cái bồn nước Sơn Hà loại 1 khối. Các toa tàu cũ cũng đã được thanh lý làm chuồng ngựa và thay bởi các toa tàu lịch sự kiểu Châu Âu. Hệ thống cách âm cách nhiệt hiện đại hạn chế tối đa tiếng ồn giúp cho hành khách khi nói chuyện không cần phải hét vào tai nhau như 10 năm về trước.

    Nói về sự tiện nghi mới thật là đáng nể. Toa chiếu phim với hệ thống âm thanh Dolby Digital khiến hành khách thực sự thoải mái như đang ngồi trong rạp. Toa phục vụ Thể Thao với màn hình cực lớn cùng hệ thống máy tính nối mạng qua vệ tinh giúp hành khách có thể tham gia đánh bóng trên suốt chặng hành trình.

    Đặc biệt nhất là còn có một số toa được thiết kế riêng hệ thống ánh sáng huyền ảo cùng dàn âm thanh JBL công suất cực mạnh chuyên dùng phục vụ dân bay.

    Tôi ngồi Toa 13, đây là khoang dành cho những hành khách ít tiền. Không điều hòa, không cách âm, không nhân viên bảo vệ, gió trời lồng lộng thi thoảng sực lên mùi toilet, cánh bán hàng rong thì mặc sức hoành hành. Không phải vì tôi không có tiền, chuyến đi này tôi được bao trọn gói ăn ở đi lại với mức chi phí dành cho VIP. Mà kể cả không có khoản bao ấy tôi cũng thừa khả năng mua vé toa VIP vì tối nay tôi vừa ăn hơn trăm điểm Lô. Nhưng tôi vẫn quyết định chọn toa hạng bét vì tôi thích cái không khí xô bồ và nhốn nháo này. Nó nhắc tôi nhớ lại thời sinh viên mỗi lần đi tàu trốn vé về thăm nhà. Ngồi bệt xuống sàn toa, dựa lưng vào cửa toilet mà say sưa ngủ. Hôm nay, trên chuyến hành trình này chắc cũng có nhiều hành khách là sinh viên. Tàu bắt đầu chuyển bánh, chỗ ngồi trong toa cũng đã ổn định. Một anh chàng gầy gò khuôn mặt sạm lại vì sương gió đang xách ấm nước chè và chiếc hộp đựng thuốc lá treo cái điếu cày quen thuộc xuất hiện ở cửa toa.

    “Có thuốc ngon không ?” Tôi vẫy anh ta lại và hỏi.

    “Êm hay sốc” anh ta hỏi lại trong khi tay rót chén nước.

    “Êm” Tôi đáp và đỡ chén nước từ tay anh ta. Rồi anh ta móc trong túi áo khoác ra một cái hộp nhỏ màu nâu xỉn, đưa cho tôi và quảng cáo :

    “Một phát đi luôn“

    Tôi cười khẩy, vê nhúm sợ thuốc, thấy gai gai đầu ngón tay. Mồi lửa, khói vào có vẻ nhạt, tôi mồi mạnh hơn cho đến khi đặc khói. Lạ thật, không thấy nóng cổ, Chủ quan, tôi xì bã và tung ra một cú rít mạnh vãi hàng. Cái lõ điếu rung lên bần bật. Tiếng kêu vang đến nỗi mấy người đang thiu thiu ngủ phải giật mình tỉnh giấc. Hạ điếu, nhấp một ngụm nước và trong khoảnh khắc một cảm giác tức ngực, khó thở ghê gớm ập đến. Rồi nhanh chóng tan đi, thay vào đó là hàng loạt những ý nghĩ vẩn vơ mơ hồ gấp gáp diễn ra trong não. Tôi ngồi phịch xuống sàn toa, dựa người vào chân ghế, mồm há ra và mắt lạc thần vì cơn phê ngoài sức tưởng tượng. Phiêu diêu miền cực lạc khoảng chừng 10 phút, sau đó tâm trí dần bình ổn trở lại, cơn bấn loạn đã kết thúc, tay vẫn còn run tôi nhấp ngụm nước và cố lấy giọng điềm tĩnh hỏi :

    “Đ.m, thuốc *** gì kinh thế ? “

    “À, thuốc QuảngXương™ em trộn thêm ít tài mà chứ có gì đâu”

    Anh ta cười ranh mãnh và hỏi lại . “Ngon không bác ?”

    Tôi lảo đảo đứng dậy móc tiền trả và đáp.

    “Không thấy hay sao mà còn hỏi !”

    Loạng choạng bước về chỗ ngồi, tôi mở chiếc laptop ra và chuẩn bị một số tài liệu cần thiết cho cuộc hội thảo sắp tới tại chính quê hương mình. Sau khi gửi mail cho những nhân vật chủ chốt, xong việc, tôi rảnh tay ngồi check đống mail tồn đọng trong suốt thời gian qua. Một e-mail đến từ địa chỉ emferock@yahoo.com làm tôi ngờ ngợ. Có lẽ nào là người bạn đồng hành năm ấy ? Đã từ lâu chúng tôi không liên lạc với nhau và tôi cũng không biết thông tin gì về ông. Lòng đầy thắc mắc, tôi rê chuột và chỉ một cú click, mọi điều đã sáng tỏ…

    Thưa bạn đọc, hẳn bạn đọc chưa quên, cách đây 10 năm khi tôi còn là một tay bút trẻ mới ra trường. Cũng tập tọng viết vài tác phẩm nhưng đếch toà soạn nào chịu đăng. Họ từ chối vì văn phong của tôi quá ngang tàng và còn pha lẫn những câu nói tục, chửi thề đầy phản cảm. Trong lúc tôi tưởng chừng phải bỏ nghề viết lách thì một người bạn từ thời sinh viên của tôi, khi ấy đang công tác bên ngành In lậu sách đã giúp đỡ tôi trong việc xuất bản và phát tán tác phẩm đầu tay mang tên “ Chuyện Tình Người Học Lại ” đến với độc giả. Cũng nhờ anh cùng một số người bạn khác lăng-xê mà tên tuổi tôi cũng đã được biết đến trong giới nhà văn nghiệp dư với tư cách là một người đi tiên phong trong dòng văn học Hiện Thực Tê Tái.

    Mà thôi, nói về con đường văn nghiệp của tôi thì dài lắm, tôi xin trở lại với nội dung của bức thư. Chỉ có vỏn vẹn 4 câu thơ cùng một file văn bản đính kèm.


    Đến một ngày chuyện tình trong dĩ vãng

    Không còn về trong giấc mơ của tôi

    Để cơn gió mang bình yên tĩnh lặng

    Thổi ngang qua bão táp cuộc đời…


    Tôi mạn phép được bắt đầu câu chuyện chính bằng 4 câu thơ trên, và hân hạnh giới thiệu tới bạn đọc Phần 2 cuốn hồi ký Chuyện Tình Người Học Lại với tựa đề :

    Khi Giấc Mơ Về.


    *

    18 giờ, ngày 13-05. Chảo Lửa Vầng Trăng™, 104 Phạm Văn Đồng.


    Những nhân vật cộm cán đến từ các trường Đại học danh tiếng nhất của 7 quận Hà Nội đều đã có mặt đông đủ theo giấy mời. Hôm nay, tại đây sẽ diễn ra lễ bốc thăm chọn địa điểm tổ chức Đại hội Lô thủ Toàn thành.

    Những thanh niên tuổi còn rất trẻ, áo quần tươm tất nhưng không giấu nổi dáng điệu mệt mỏi. Khuôn mặt phờ phạc và những cặp mắt lờ đờ vì thiếu ngủ. Họ là những sinh viên trót mang trong mình dòng máu phiêu lưu, nguyện hiến dâng cả tuổi thanh xuân, sẵn sàng đánh đổi cả sự nghiệp, chấp nhận hy sinh cả tương lai vì một sứ mệnh cao đẹp nhất của đời người. Sứ mệnh Kiếm tiền và Ăn chơi.(quá chất)

    2 con hàng ăn mặc khá mát mẻ dìu một ông lão tuổi có lẽ phải trên 7 xịch. Râu tóc bạc trắng, trông thật phúc hậu. Nghe đâu mấy thằng trong ban tổ chức tóm được ông lão ngoài quán nước khi ông cụ trốn con cháu vác tiền dưỡng lão và lương hưu ra phang lô. Ông cụ quả là một lão tiền bối gương mẫu đáng để giới trẻ noi theo.

    Tay run run mở hòm phiếu, lập cập rút lấy một tờ, ông cụ mở ra và cất giọng phều phào " Cầu Giấy "...

    Ngay sau đó ít phút, kết quả cuộc bốc thăm đã được in kèm vào tờ kết quả Xổ số truyền thống và đến 19h30, hầu hết các Lô thủ tại khắp các hang cùng ngõ hẻm của thủ đô đều đã nắm được nhờ đội ngũ bán kết quả đầy nhiệt tình, năng động.

    Theo dự kiến, Đại hội sẽ diễn ra trong 3 ngày, nhằm tôn vinh và trao giải cho những tập thể và cá nhân có thành tích xuất sắc trong việc duy trì và thúc đẩy mạnh mẽ phong trào đánh Lô trong sinh viên.

    Đáp ứng yêu cầu của Tổ chức Sinh viên Khát bạc ******** hội, công ty Xổ Số đã đồng ý tăng cường việc quay số lên…5 lần một ngày, nhằm nâng cao cơ hội xoay vòng vốn cho anh em Tín đồ Lô Giáo.

    Các chủ Lô cũng đồng loạt nhất trí và ký kết vào Hiệp ước Vì sự nghiệp phang Lô. Theo nội dung bản Hiệp ước, Đề sẽ ăn 85 thay vì 70 như trước đây. Lô giảm xuống còn 20k/phát. Đặc biệt, điều khoản bổ sung nếu Lô thủ là con em thương binh, liệt sỹ, hoặc có giấy chứng nhận gia đình khó khăn sẽ được miễn giảm 50% so với giá chung. Các chủ Lô quả là có tấm lòng nhân ái.

    Ngoài ra, luật chơi mới còn có thêm Xiên 5, xiên 10 với mức ăn ngoài sức tưởng tượng ( tất nhiên độ khó thì khỏi phải bàn ) nhằm cứu vớt những tín đồ đang hấp hối có cơ hội tái sinh. Chủ Lô đã vậy, chủ Bóng thì sao ?

    Không chịu kém cạnh. Danh sách các trận đấu cùng tỉ lệ trong ngày liên tục cập nhật và bổ sung. Những thông tin quanh trận đấu và bình luận của các chuyên gia cá độ được phát nhờ trên hệ thống loa truyền thanh của từng cụm dân cư. Ngoài những trận quốc tế, giờ đây cả những trận đấu của giải bóng đá thiếu niên nhi đồng, giao hữu sinh viên, bóng đá đường phố… cũng được đưa vào danh sách cùng tỉ lệ rõ ràng. Đặc biệt, không cần dày vốn, dân cá độ giờ đây có thể đánh với mức tiền tối thiểu là...10k.

    Đó là chưa kể đến hàng loạt sới xóc đĩa, các cụm Bầu cua, Chắn, 3 cây, các ổ tá lả, đầu ***, các sân chọi gà, chọi cá, đá dế, đua giun mọc lên như nấm nhằm xâu xé hầu bao của các dân chơi mang về tham dự Đại hội.

    Ngọn lửa cờ bạc sát phạt dâng cao ngùn ngụt trên khắp địa bàn quận Cầu Giấy.

    Ký túc xá Sư Phạm, thánh đường của sự tôn nghiêm và tư cách. Từng có mặt trong top Các Môi Trường Lành Mạnh, nay cũng không là ngoại lệ. Các thầy giáo tương lai trong ký túc, những con mọt sách sống quen tiết kiệm, không thích trò may rủi ( Nói trắng ra là cũng thích, nhưng phần vì đếch có tiền, phần vì cầu toàn sợ chết đói nên đếch dám vác tiền ăn ra đánh ...)

    Giờ khỏi lo chuyện tiền nong, với Quỹ tiền tệ Hấp Hối do U não bà bà, một người phụ nữ giàu lòng bác ái đứng bán trà đá ở cổng trường thành lập. Giúp anh em sinh viên không lo thiếu tiền chinh chiến. Lãi suất tính theo ngày, tỉ lệ nghịch với học lực của sinh viên...


    18 giờ - Ngày 27 tháng 5…


    Sân vận động Mỹ Đình với sức chứa hơn bốn mươi nghìn khán giả đã không còn một chỗ trống. Ban tổ chức đã phải hết sức vất vả cùng với sự phối hợp của các băng nhóm xã hội đen, đầu gấu và huy động toàn bộ lực lượng bảo kê của các nhà hàng karaoke, các phòng bay, các động mại dâm trên địa bàn quận Cầu Giấy mới tạm ổn định được lượng người vào sân. Bên ngoài, không khí đang hết sức đang hết sức nhốn nháo. Kẻ đứng người ngồi, chờ đợi và theo dõi diễn biến qua màn hình lớn.

    Giờ G đã điểm. Toàn bộ hệ thống đèn cao áp trên sân phụt tắt. Cả sân vận động cùng biển người chìm trong yên lặng. Sự tĩnh mịch đến mức có thể nghe thấy tiếng đập trái tim và cả âm thanh róc rách của dòng máu Lô Đề đang tuôn chảy trong huyết mạch các Tín đồ.

    Rồi tất cả im bặt, nhường lại cho một loạt âm thanh mới cất lên.

    Hoang vu đầy tuyệt vọng như tiếng tru của sói rừng cô độc giữa đêm trăng.

    Mạnh mẽ và khốc liệt như tiếng sóng biển gầm gào giữa đại dương rộng lớn.

    Ai oán và bi thương như tiếng khóc than của các gia đình có con em bị cuốn vào vòng xoáy Đỏ-Đen không tìm ra lối thoát...

    Sau khi tra tấn các Lô thủ khoảng 3 phút bằng những âm thanh của Sự sám hối. Hệ thống đèn laze 3D bắt đầu khởi động. Chiếu thẳng vào vòng tròn trung tâm giữa sân. Mô phỏng hình ảnh 3 thanh niên bước đi dặt dẹo, đầu tóc rối bời, gương mặt đầy hoang mang với những cặp mắt lờ đờ nhuốm màu Tử khí. Theo lời các bậc tiền bối cao niên thì đó là Bộ 3 Quái Kiệt. Đề Lão Tướng Quân, Xuống Bóng Đại Nhân và Đập Lô Cầu Bại, và. Đồng tác giả của Live Game Trò Chơi Định Mệnh...


    Những thông tin chi tiết về Đại hội Lô thủ toàn thành, các bạn có thể tìm đọc trên website của Bộ Văn Hóa vì mới đây, nghe đâu Bộ Văn hóa đã phê duyệt dự án đưa Lô Đề trở thành Một nét Văn hóa Hà Nội...


    Nói về Lô Đề, thật ra không có một môn khoa học nào nghiên cứu lập ra công thức được. Bởi vì Lô Đề vừa là một môn nghệ thuật, vừa là một môn khoa học.

    Về khía cạnh khoa học thì các bạn cũng đã rõ, muốn phang lúc nào cũng soi xét tính toán chi li, soi đầu soi ***, ngắm tổng, rọi cầu... rất chi tiết, kể cả những người đánh theo phương pháp ngẫu hứng, thích gì phang nấy cũng là dựa trên khoa học dân gian do các cụ đúc kết và truyền lại

    Đỏ thì một cáp ăn ngay

    Đen thì dẫu cáp đầy tay cũng tèo.


    Lô Đề nghiêng nặng về tính nghệ thuật nhiều hơn. Nhiều người rất giỏi phân tích các con số, nhưng tại sao khi trình độ lên cao rồi mà vẫn bị thua, có khi thua càng nhiều hơn. Điều này lý giải thật đơn giản, bởi vì những người này quá đề cao tính khoa học mà quên đi tính nghệ thuật của nó, mà thật ra tính nghệ thuật này mới là tính tiên phong. Tính nghệ thuật là thế nào ?

    Nghệ thuật đầu tiên phải đề cập đến là nghệ thuật giữ vững tâm lý: bình tĩnh, sáng suốt, biết khi nào nên cầu toàn biết khi nào nên mạo hiểm. Ai đã luyện được nghệ thuật vững tâm lý thì lúc thua sẽ bình tĩnh nhận định tình hình để thay đổi chiến thuật, những ai yếu nghệ thuật tâm lý thì lúc thua sẽ rối loạn sinh ra thua gấp bội lần, có khi thua gấp mấy lần tiền thắng lúc sáng suốt. Tiếp đến là nghệ thuật quản lý đồng vốn và Quy đổi hiện vật. Nhiều người đánh thắng mà vẫn để tiền mặt trong ví, nên có lúc khát bạc lại dốc ra đánh thua sạch sẽ, người sáng suốt khi đánh thắng thì trích ra một phần đầu tư vào mua sắm và ăn chơi...

    Tuy nhiên, tính nghệ thuật không phải chỉ ở những vấn đề bên ngoài mà nó còn gắn liền chặt chẽ với tính khoa học. Nhiều người dựa vào phân tích các chỉ số khoa học đưa ra phán đoán đúng, nhưng nếu tính nghệ thuật không cao thì thường chỉ ăn 1 nhát, nhưng cũng có người nghệ thuật cao siêu hơn họ kết hợp với phân tích khoa học để luồn lách xoay chuyển nâng số tiền thắng lên rất nhiều...

    Một đặc điểm của vấn đề nghệ thuật gắn liền với khoa học là vào những lúc thua, tức là những dự đoán khoa học không được chính xác, thì phải nói đến nghệ thuật xoay xở, mà nghệ thuật xoay xở này không phải là sáng tác ra mà nó phụ thuộc vào phân tích khoa học vào thời điểm bất lợi đó...( Trích Sinh Viên Lô Đề Ký – T3 )

    Mùa hè năm ấy, trời nắng nóng vãi cả đái, không khí vô cùng ngột ngạt, lũ sinh viên chúng tôi là khổ nhất vì phải lên lớp vào những buổi chiều, vừa buồn ngủ, mệt mỏi vì nắng nóng, không khí bức bối, lại bị cái giọng của bọn giảng viên vô đạo đức chan chát đóng vào tai. Không chịu nổi cảnh tù đày áp bức kéo dài, 5 phút sau khi tiết học bắt đầu, tôi và anh em chiến hữu đã tổ chức thành công cuộc vượt ngục quy mô lớn. Bỏ trốn khỏi phòng giam 310 nhà C và ung dung xuống ngồi trà đá tán gẫu như những kẻ nhàn rỗi nhất trên đời.

    Cũng chính tại nơi đây, tôi đã tham gia lớp bổ túc kiến thức về Bóng đá. Không thể phủ nhận sức hấp dẫn vô cùng mãnh liệt của môn thể thao này. Sau một thời gian thọ giáo bạn bè, kết hợp với việc lên mạng nghiên cứu và tìm tòi. Tôi đã có một lượng kiến thức đủ để một mình ngồi quán và tham gia vào một số trận cầu nho nhỏ.

    “Cờ bạc đãi tay mới !” Tôi thắng những trận đầu tiên rất dễ dàng. Lẽ thường, phải chuyển sang đánh bóng. Nhưng không, với tôi, bóng vẫn chỉ là cuộc chơi đầy may rủi. Tôi vẫn khoái Lô đề hơn. Và sai lầm bắt đầu từ đấy. Lô chết liên tục, hết tiền mặt, tôi chuyển sang báo gió. Một phần nhờ mối quan hệ quen biết, một phần nhờ uy tín bản thân. Chó cắn áo rách, càng báo càng thua đậm. Nợ ngày một nhiều, tôi lâm vào cảnh túng quẫn không khác gì Lão Hạc khi xưa.

    Chán cảnh vật vờ với số nợ ngày một tăng cao. Ức chế và căng thẳng, tôi lấy chìa khoá xe, dắt con T1-0838 của thằng bạn thân đồng hương ra cổng, nổ máy và lao vút đi.

    Lang thang chán. Một ý nghĩ chợt xuất hiện. Tôi quyết định phải liều để thay đổi cái hiện thực phũ phàng này. Sai lầm tiếp nối sai lầm. Tôi tạt vào một sạp báo bên đường, lấy tờ Bóng Đá, ngó lướt qua và nhằm thẳng hướng Đại La phóng tới…


    “Vươn lên điên cuồng và nóng vội, đó là lý do cho thất bại của bạn !”


    Đêm hôm ấy có 2 trận, Braxin-Úc và Pháp-Hàn Quốc với kèo châu Á khá hấp dẫn. Tôi tham gia Thức Cùng Worldcup, và đến tận ngày hôm nay, khi viết những dòng này, sau bao nhiêu biến cố vùi dập của cuộc đời, có 3 câu nói vẫn in đậm trong tâm trí tôi như mới chỉ diễn ra ngày hôm qua…


    “Chưa lấy vội, em còn tiếp trận sau…”

    “Đ.m thằng Park Ji-sung, mày giết bố rồi…”

    “Chị ơi cứu em…”


    Giữa chiến trường Đại La khốc liệt, hoang tàn. Bao trùm tất cả là một bầu không khí u ám sặc mùi khói thuốc. Chiếc đồng hồ trên tường điểm 5 tiếng đầy bi ai như tiếng chuông nguyện hồn, cô bé phục vụ xinh xắn với ánh mắt trong veo mang chiếc lọ cắm những đoá Hoa Hồng Trắng đặt lên bàn như một hành động tưởng nhớ những chiến binh trẻ tuổi đầy quả cảm đã ra đi khi trời chưa kịp sáng.

    Trong một góc khuất, kẻ bại trận cùng đường, ứa nước mắt nhìn quanh, rồi ngửa mặt lên trời mà than rằng :


    Xuống xuống lên lên mấy quả rồi

    Vẫn còn khát bạc mãi không thôi

    Cá độ Lô đề từ mới lớn

    Thân thì tàn tạ thuở đôi mươi…


    Sau một đêm trắng đầy biến cố, con đường sáng nay đẹp hơn thì phải, hay là màu xanh của những tờ 5L đầy hy vọng lại phủ lên trước mắt tôi. Dừng bước. Thanh toán hết nợ nần. Và mọi chuyện sẽ chấm dứt êm đẹp ?

    Chiều, tôi sang chỗ bà chị theo lời hẹn, đón tiếp tôi là một bộ mặt đầy sát khí. Phủ đầu ngay một bài giáo huấn khá dài và nặng, kế đó là đòn tâm lý đánh vào tâm hồn non nớt và trái tim yếu mềm của tôi. Đột ngột chuyển sang sấm sét, đe dọa, mạt sát rồi lại vỗ về, an ủi, động viên…Nhưng vô ích. Mọi việc đều đã có chủ trương, lập trường tôi luôn vững vàng và dễ dàng vượt qua những cám dỗ của sự Lương Thiện.

    Cầm nốt số tiền bà chị đưa cho để trả nợ. Tôi vừa bước đi vừa đắm chìm trong suy tư. Chiến tiếp để gỡ lại ? Dừng bước với Bình yên ? Hai câu hỏi đó xoáy mãi vào tâm can, mà tôi không tìm được lời giải đáp.


    *

    Ma đưa lối, Quỷ dẫn đường, Đau thương tiếp sức

    Vì một cục tức, Nhà nông đua tài !


    Trên con đường nối liền Chảo Lửa Vầng Trăng và Danh Lam Cầu Vượt, có túp lều tranh xiêu vẹo mục nát nhưng luôn nô nức kẻ ra người vào. Những người đến đây thuộc đủ mọi tầng lớp trong xã hội. Quan chức, trí thức, công nhân và thậm chí cả…nông dân.

    Họ đến đó, cùng ngồi với nhau trên những chiếc ghế bẩn thỉu, cùng bắn chung một chiếc điếu cày. Không khí vô cùng bình đẳng, ai cũng như ai, không hề có sự phân biệt đối xử. Chủ quán là một người đàn ông khá vạm vỡ, đầu hói nhẵn bóng, tuổi có lẽ chỉ gần năm mươi. Từ ngày lão hói về mở quán nơi đây, lão đã thổi một luồng sinh khí vào đời sống của nhân dân quanh vùng. Lão như một quầng sáng xuất hiện giữa đêm dài tăm tối. Như một sự cứu rỗi và giải thoát linh hồn bao kẻ đang hấp hối vì tiền. Người ta còn rỉ tai nhau rằng lão là người đại diện cho sức mạnh của Đấng Toàn Năng…Tên tuổi lão được trang trọng ghi ngay trên trang đầu cuốn sổ đen trong tủ hồ sơ của Cục phòng chống Tệ Nạn Xã Hội.

    Một anh nông dân mặt còn rất trẻ, đánh chiếc xe bò chở phía sau những bao tải khoai vừa thu hoạch. Vừa đi vừa khẽ khẽ hát, anh đang nghĩ đến việc sau khi bán khoai, có tiền anh sẽ lên phố sắm ngay con Alô cho máu. Dừng trước quán nước, sau khi đã buộc sợi dây vào gốc cây và lùi xe vào đúng nơi quy định. Anh ung dung bước vào quán.

    Trong quán có mấy thằng nông dân cởi trần, miệng phì phèo nhả khói, đang chỉ trỏ cho nhau cầu này cầu nọ. Bên này mấy tay sinh viên đang trầm ngâm soi xét và tính toán. Phía trước, vài cụ già đang trao đổi với nhau phương pháp đánh mà các cụ mới chiêm nghiệm được sau nhiều năm thống kê và rút ra kinh nghiệm. Các cụ gọi đó là phương pháp Ngũ Hành Lô Chiến.


    “ Sau khi xét bảng, nếu không tìm ra cửa đánh, có thể vận dụng quy luật Ngũ Hành để kiến tạo.

    Ở đây, chúng ta chỉ quan tâm đến sự tương sinh.

    Kim = 2 Mộc = 5 Hỏa = 3 Thủy = 1 Thổ = 4

    Chiếu theo bóng, ta sẽ được :

    Kim = 7 Mộc = 0 Hỏa = 8 Thủy = 6 Thổ = 9

    Luật tương sinh lại có

    Kim -> Mộc -> Hỏa -> Thủy -> Thổ -> Kim

    Tương ứng sẽ là :

    2 -> 5 -> 3 -> 1 -> 4 -> 2

    và 7 -> 0 -> 8 -> 6 -> 9 -> 7

    2 số cuối của Giải đặc biệt

    VD : 48510 -> 10

    Tổng của giải đặc biệt :

    VD : 48510 -> Tổng = 4+8+5+1+0 = 18

    Cách tính : Ta xét kết quả ngày 17/11 có đề là 10

    Áp dụng luật Ngũ Hành, 1 -> 4, 0 -> 8

    Kết luận mơ hồ, ngày 19/11 sẽ có Lô 48.

    Nếu tổng thuộc khoảng 10-30 thì có thể vận dụng phương pháp này...”


    Nghe được một đoạn, lý luận rối như canh hẹ và chả mấy thú vị, anh gọi cốc trà đá và móc gói thuốc lào, vớ cái điếu, vê một bi nhồi vào lõ rồi châm lửa. Giới trẻ hay coi thường những tính toán mang nhiều màu sắc tâm linh của các bậc Tiền bối. Và chỉ thích đánh theo cảm hứng cá nhân, theo những kỹ thuật soi cầu tiên tiến nhất. Anh nông dân ung dung nhả khói, nhấp ngụm trà đá. Sau một hồi đắn đo, đấu tranh tư tưởng, Thiện – Ác giằng co. Cuối cùng, như thường lệ, con quỷ trong người anh đã thắng. Anh quyết định trích ra 5 cân khoai đánh con đề cho đỡ vật.

    "Bác cho em mượn quyển sổ"

    Một thằng ngoái lại nhìn anh và lại quay đi như thể không nghe thấy gì.

    Dù với bất kỳ lý do gì thì đó cũng là một sự sỉ nhục không thể bỏ qua.

    “Được, để xem chúng mày xuống tay được bao nhiêu” Anh nông dân nén cơn tức giận và ngồi chờ đợi.

    Lát sau, một thằng cất giọng

    "Bác gieo cho em con lô 46"

    "Bao nhiêu ?"

    "5 cân ngô, đề 46-64 mỗi con 2 cân sắn"

    Rồi cả bọn cười hô hố với nhau và cùng mơ tưởng về cú đúp tối nay. Đấy, các bạn thấy đấy. 4 mạng người với 5 cân ngô và 4 cân sắn mà chúng nó dám khinh người đến vậy.

    "Em cũng làm phát" Anh nông dân cất giọng.

    "Chú táng con gì ?"

    "Em cũng chả biết nữa, mấy bác đây phệt 46 hả. Bốn sáu hai bốn. Cho con lô 24"

    "Bao nhiêu ?"

    Mọi cặp mắt đổ dồn về phía anh nông dân và chờ đợi xem cái thằng đến gói thuốc lào cũng không mua nổi phải mang từ nhà đi. Són được bao nhiêu ?

    Bỗng dưng đầu óc anh nông dân trống rỗng, một cảm giác bất cần đầy ngạo mạn và khinh đời ập đến. Nó ngấm sâu vào từng thớ thịt, ào ạt chảy trong cơ thể, chặn đứng mọi mạch máu, cắt đứt hệ thần kinh cảm giác. Nhẹ nhàng nâng đầu lưỡi rồi vụt bay ra cửa miệng. Một âm thanh trầm bổng du dương và đầy bi tráng như hành khúc "Kiếp Đỏ Đen" cất lên.

    "150 cân khoai !"

    Nói rồi anh đứng dậy, nhảy lên thùng xe, quẳng hết 5 bao tải khoai vừa thu hoạch xuống quán, rồi thản nhiên đánh chiếc xe bò trống không ra đi, bỏ lại sau lưng những tiếng bàn tán xôn xao, những cầu lô, cầu đề. Anh đánh xe sang làng bên. Tối nay anh có cái hẹn đi chơi với cô bán hàng xén chợ Nhà Xanh.

    Những trận đánh bất cần kiểu như thế. Nếu thắng sẽ trở thành một giai thoại và được lan truyền khắp chốn. Nếu thua, sẽ chỉ là một kỷ niệm buồn.

    Và đêm hôm ấy, Trời đổ cơn mưa, từng hạt, từng hạt rơi thấm ướt cả ruộng khoai lẫn giấc mơ buồn của anh nông dân...

    *

    Hắn mệt mỏi lê bước trở về, lòng chán chường vô hạn. Con đường tấp nập người qua lại, hắn tạt vào quán nhỏ trên hè phố. Ngồi đó, miên man lạc dòng suy nghĩ. Đây có lẽ là khoảnh khắc bình yên thực sự. Bởi tất cả những tham vọng, những tính toán, những kế hoạch cho ngày mai đã chẳng còn.

    Ngoài đường, xe cộ đi lại nườm nượp. Tiếng còi xe đan xen vào nhau thành một thứ âm thanh hỗn tạp. Bất chợt, có tiếng cười trong trẻo cất lên khiến hắn giật mình. Bên kia con đường, một cô bé nhỉ nhảnh trêu chọc cậu bạn trai đang bối rối với bông hồng trên tay...

    Rồi không gian bất chợt thành tĩnh lặng, gió lùa qua tán lá hiu hắt bản tình ca, ánh điện đường trở nên lung linh huyền ảo, Cô bé cúi đầu bẽn lẽn nhận đóa hồng. Và dù khoảng cách khá xa, nhưng hắn có thể nhìn thấy, cảm nhận thấy niềm hạnh phúc của những kẻ đang sống trong tình yêu...

    Hắn chợt thấy mắt mình nhòa đi. Ký ức, tiềm thức, ước muốn sâu xa trong lòng gã đột ngột trở về. Hắn cũng từng mong muốn có được một tình yêu như thế. Ấm áp như ánh mặt trời và long lanh như hạt sương sớm mai còn đọng lại trên cành lá...

    Nhưng tại sao ? Tại sao bao nhiêu người con gái, chỉ ghé qua trong chốc lát và âm thầm lặng lẽ bỏ hắn mà đi. Cứ thế, năm tháng dần trôi qua. Cho đến một ngày khi quanh hắn chẳng còn một ai. Hắn mới chợt nhận ra rằng, Tiền. Thứ mà hắn luôn sùng bái và nghĩ rằng sẽ tạo nên sự lãng mạn cho tình yêu. Chính nó đã giết chết tình yêu trong hắn. Hắn tưởng rằng, cứ vung tiền ra, mua tặng nhau những món quà đắt tiền. Đưa nhau đi vào những chốn xa hoa lịch lãm, chiều theo những sở thích của nhau bằng mọi giá... mới là Tình Yêu.

    Phù du, tất cả chỉ là phù du. Để rồi sau tất cả những thứ phù phiếm xa hoa ấy. Thứ mà hắn có được chẳng phải là một người có thể đồng cam cộng khổ cũng hắn. Chẳng phải người mà hắn có thể sẽ chia buồn vui. Mẹ kiếp, đó chỉ là một con hàng đeo mác sinh viên. Một thứ ca-ve an toàn và cao cấp.

    Hắn hiểu rằng, người ta có thể yêu nhau vì những thứ đơn giản hơn nhiều. Những thứ mà không tiền nào mua nổi. Đó là sự chân thành, tôn trọng lẫn nhau. Đó là sự quan tâm chia sẻ vui buồn cùng nhau.

    Họ tặng nhau có khi chỉ là bông hoa bằng giấy. Một bức tranh tự vẽ, hay một bài hát tự thu âm...Giản dị nhưng chứa đựng biết bao thông điệp của một tình yêu đích thực…


    Ngày qua ngày, khi dần quen với cuộc sống không tình yêu. Tôi và các chiến hữu cùng cảnh ngộ đã trở nên chai lỳ. Mỗi khi có dịp ngồi chém gió với nhau, chỉ câu trước câu sau là xoay ngay sang bàn chuyện Lô đề. Về sau, khi thua quá nhiều nên không còn hứng để ba hoa, cả bọn chuyển sang bàn về Tình yêu, nhưng chỉ sau vài câu nghiêm túc là bắt đầu giở giọng đầy tục tĩu và coi thường, dù cố gắng che đậy cảm xúc bằng những ngôn từ hết sức bậy bạ, nhưng từ sâu thẳm trong trái tim, mỗi thằng vẫn nhói lên nỗi đau của hồi ức xa xưa. Vết thương tình yêu muôn đời không bao giờ lành lặn. Đừng hy vọng vào thời gian. Thời gian giống như một liều moocphin, có thể giúp bạn quên đi cơn đau. Nhưng vết thương thực sự thì vẫn còn đó. Chúng tôi, không bao giờ coi Tình yêu là một cuộc chiến, vì thế cũng chẳng bao giờ có khái niệm kẻ thắng người thua. Chỉ biết rằng, khi tình yêu ra đi, nó đã để lại cho mỗi người một kỷ niệm buồn và những chuỗi ngày tiếc nuối. Có thể còn có cả những giọt nước mắt bất chợt ứa ra khi vô tình đi ngang quán cà-phê khi xưa và những con đường quen vấn vương đầy kỷ niệm…


    *

    …Lặng lẽ bước ra khỏi lớp với vẻ mặt vô hồn, rút điếu thuốc cuối cùng châm lửa và bóp nát vỏ bao, quăng vào góc tường. Gã dựa lưng vào tường ngửa cổ nhả khói nghi ngút. Buồn ! Hắn buồn vì ngày hôm qua khi trở lại Phố Vọng Suy Đồi, vào ký túc Kinh Tế, tìm gặp lại kẻ mà gã một thời nâng niu, chiều chuộng và trìu mến gọi là Người Yêu. Thì cô nàng đang tay trong tay đi cùng thằng nhóc cùng lớp cũ với gã. Vẻ mặt đầy rạng rỡ và hạnh phúc. Gã cay đắng, uất ức, tiếc nuối và những cảm xúc đó chỉ trong nháy mắt tan biến đi, để thay vào đó là sự giận dữ tột độ. Gã nắm chặt tay, lững thững bước ra đứng chắn đường. Đôi tình nhân giật mình và con bé phải mất vài giây mới nhận ra gã. Chưa đầy 1 năm mà trông gã khác quá. Đâu rồi gã sinh viên trắng trẻo, lúc nào cũng sơ-mi trắng đóng thùng. Mặt non búng ra sữa, nụ cười và ánh mắt sau cặp kính cận toát ra cái vẻ hiền lành cực độ. Giờ gã đứng đó, đầy thách thức và đôi mắt với cái nhìn nặng nề u ám toát ra một cảm giác không an toàn cho người đối diện. Sau lưng hắn, 3 thằng không có vẻ gì tử tế đang tỏ ra rất sốt ruột. Thằng nhóc cùng lớp vẫn thế, vẫn dáng vẻ chải chuốt như ngày xưa, khi trước nó yêu một con bé bên khoa Bảo Hiểm, sau cũng có ý định tranh chấp nàng của hắn. Khi ấy nàng đã nhận lời yêu hắn, nên hắn chủ quan coi thường. Không ngờ nhân lúc hắn bị đuổi học, thằng khốn ấy lại xáp vào… Mấy thằng bạn cùng phòng ở ký túc cũng nhiều lần bóng gió nói cho hắn biết, nhưng hắn không tin. Hắn không tin nàng thay đổi hay hắn quá tự tin vào bản thân mình. Quá tin tưởng vào cái mà người ta gọi là Tình Yêu Chân Chính. Chỉ đến gần đây, khi những bức thư hồi âm của nàng thưa dần và gã lờ mờ nhận ra sự thờ ơ nhạt nhẽo và vô cảm trong những dòng văn của nàng. Và hôm nay, ba thằng bạn ra Long Biên đón gã từ trên nhà xuống. Rào trước đón sau mãi, mới chịu nói cho gã biết tình hình. Gã vẫn chưa tin. Giờ, sự thật đang phơi bày ra trước mặt hắn. Rõ ràng và đau đớn. Mặt đất đang xô nghiêng dưới chân hắn hay bây giờ rượu mới ngấm ???

    “Anh Minh, anh xuống bao giờ thế…” nàng lí nhí hỏi hắn.

    Thằng nhóc tỏ vẻ đắc thắng cười và chìa tay ra

    “Chào ông bạn, vẫn khỏe chứ ?”

    “Vẫn !”

    Tiếng đáp gọn lỏn và thằng nhóc ôm mặt loạng choạng vì lĩnh trọn cú đấm của hắn. Như chỉ chờ có thế, 3 thằng bạn phía sau xáp tới, giày đinh, cùi trỏ và đầu gối cứ thế tới tấp dội xuống thằng nhóc. Nó nằm co quắp, hai tay ôm đầu mà chịu trận…Kẻ phản bội níu tay gã van xin, gã nhếch mép cười.

    Hôm ấy là ngày mùng 6 tháng 12…


    Cười là tiếng khóc không dòng lệ

    Người ta cười lúc quá chua cay

    Người ta cười trước sự đổi thay

    Của những kẻ trái tim không chân thật !


    **


    …Miệng huýt sáo và bước vào phòng tắm, tháo cặp kính cận và đứng dưới vòm nước mát lạnh, hắn thấy mình khoan khoái và dễ chịu lạ thường. Sáng nay hắn vừa nhận được điện thoại của nàng. Vẫn cái giọng nũng nịu làm hắn hơi ngạc nhiên, vì thực tế, nàng và hắn đâu còn là gì của nhau. Nàng có thể đã quên, nhưng hắn thì không thể, nỗi nhớ và tình yêu trong hắn vẫn cồn cào và mãnh liệt lắm. Dù hắn cố gắng che đậy bằng vẻ bề ngoài tỏ ra cứng rắn của mình. Vì thế mà khi nàng gọi điện, hắn vẫn lóe lên niềm hy vọng, dù nhỏ nhoi, dù mong manh như bong bóng xà phòng. Rằng nàng đã nhận ra sự chân thành nơi hắn, và nàng sẽ trở lại, và hai đứa sẽ cùng viết tiếp cuốn tiểu thuyết tình yêu còn dang dở…

    Hắn cứ miên man trong dòng suy nghĩ ấy cho đến khi có tiếng mấy thằng bạn cùng phòng trở về. Hắn mặc quần áo, bộ quần áo lịch sự và ngon lành nhất theo ý hắn. Rồi hùng dũng bước ra cửa không quên kiểm tra lại xem chiếc ví có nằm yên ở túi quần sau không.

    Hắn ra bến xe bus và đứng đó chờ nàng, hắn muốn dành tặng cho nàng một sự bất ngờ, bông hồng đỏ to vật vã với cái cuống gần bằng điếu xì gà, cùng một món quà mà hắn đã rất vất vả, mất cả một buổi chiều chạy đôn chạy đáo mới xoay đủ tiền mua. Hơn 50 lượt xe đến rồi đi, hắn vẫn đứng đó, chờ đợi và hy vọng. Có tin nhắn. Hắn vội rút điện thoại ra xem.

    ”T.C em thực sự xin lỗi vì phải nói với anh bằng cách này. Lẽ ra chúng ta nên có một buổi nói chuyện cuối cùng thì tốt hơn. Nhưng thôi, đằng nào thì kết cục cũng sẽ không thay đổi. Anh đã hỏi em, khi chia tay nhau, em cảm thấy thế nào đúng không ? Đây là câu trả lời của em. Em thực sự thấy thanh thản và hạnh phúc. Và em cũng chúc anh sớm tìm được cảm giác đó cho mình. Chào anh.”

    Trời bỗng đổ cơn mưa. Mỗi lúc một lớn dần, hắn câm lặng đứng đó, không thấy lạnh. Chỉ thấy một nỗi buồn tê tái pha lẫn hờn căm đang dâng lên.

    Hôm ấy là ngày mùng 1 tháng 6…


    ***


    Y có vóc người cao lớn, khuôn mặt đẹp trai, lại ốp thêm cặp kính cận làm tăng phần trí thức. Mỗi khi y đến lớp, bước đi trên dãy hành lang và chỉ cần một cái nhìn vu vơ ném vào một phòng học nào đó là đã khiến trái tim bao cô sinh viên phải nghẹn ngào thổn thức.

    Nàng là người có làn da ngăm ngăm bánh mật, cặp mắt hút hồn và thân hình bốc lửa. Mỗi bước đi của nàng luôn có hàng chục vệ tinh theo sát. Những chốn nàng đi qua luôn đầy rẫy những cặp mắt ánh lên sự thèm khát và từng vũng nước dãi tràn trề, lênh láng.

    Định mệnh sắp đặt, y gặp nàng trong một buổi chiều vác sách lên thư viện. Khi y đang mãi mê tra cứu tài liệu để tìm cách giải mã cuộn giấy ố vàng của thằng bạn. Thì một giọng nói thỏ thẻ vang lên ngay cạnh y :

    “Em ngồi đây được chứ ạ ?”

    Y ngẩng đầu nhìn lên chạm ngay phải ánh mắt nàng đang nhìn xuống. Trong khoảnh khắc, điện trong phòng phụt tắt, không gian tối sầm lại. Một ánh chớp chói loà xé tan cõi u mê trong tâm hồn cô độc của y. Và một tiếng sét vang trời như mách bảo trái tim cằn cỗi của y con đường dẫn lối tới Tình Yêu.

    Sau đó là những chuỗi SMS dài bất tận bằng điện thoại chùa ( của thằng bạn ). Và những bức thư tình lời lẽ vô cùng thống thiết mà y chỉ việc tái bản rồi gửi đi.

    Một ngày đẹp trời, y gieo quẻ và thấy cả 3 yếu tố Thiên thời – Địa lợi – Nhân hoà đều đã hội đủ. Thời cơ đã chín muồi. Y giở quyển Lịch vạn niên, chọn giờ Hoàng Đạo để xuất binh đánh lớn.

    Một bó hoa hồng to và đẹp nhất…chợ Đồng Xa được mang về sau những nỗ lực xoay tiền không mệt mỏi của hai thằng bạn.

    Dường như nàng cũng phần nào cảm nhận được nguồn công lực thâm hậu và sát khí đằng đằng toát ra từ ánh mắt y. Nàng tạm lánh đi để tránh cảnh Máu chảy đầu…môi. Bằng trực giác nhạy bén của một…Lô thủ. Y linh cảm có điều gì đó không ổn. Nhưng 2 thằng bạn cứ khăng khăng quả quyết “Đó là sự e thẹn của con gái !”

    Và còn động viên y “Cực kỳ hiếm gặp đấy !”

    Rồi thả y xuống cổng nhà nàng và lao vút đi.

    Y đứng bơ vơ như con thú hoang trước cổng nhà nàng. Y không muốn bấm chuông, y muốn để thời gian minh chứng cho tình yêu và độ lỳ của y. Hai thằng bạn chu đáo đã cho y ăn uống no nê trước giờ xuất trận. Đề phòng tình huống có thể phải đứng đến đêm để chứng tỏ sự thành khẩn. (Báo hại cho y, giờ không đói không khát mà lại thấy râm ran buồn đái và tê tái buồn ỉa…hic hic)

    Y chỉ muốn nàng hiểu được lòng y, rằng y thật sự đã yêu nàng mất rồi…Dường như ông trời cũng cảm thương cho số phận bi đát của kẻ lỳ lợm. 11 giờ đêm, điện trong phòng bật sáng, có tiếng lách cách mở khoá cửa. Y hồi hộp chờ đợi, dáng vẻ quen thuộc của nàng bước ra. Vậy là sự thành ý cuối cùng cũng chiến thắng. Y nhắm mắt trong chốc lát để nhẩm lại những lời tỏ tình lãng mạn nhất sau một tuần nghiên cứu cuốn Cẩm nang cưa Gái mượn của mấy lão giảng viên. Nàng mở khoá, mùi hương trên tóc nàng hoà lẫn với sương đêm khiến y choáng váng.

    Nàng đẩy rộng cánh cổng, đứng dựa vào đó nhìn y và im lặng. Ánh mắt đầy xúc động và tình tứ biết bao.

    Hồi lâu, nàng thỏ thẻ cất lời

    “Anh còn đứng đấy làm gì, sao không…về đi”

    Loạt âm giai tiết tấu ấy chẳng như y mong đợi. Nó làm tim y như ngừng đập, đầu óc quay cuồng và tai ù đi như vừa lĩnh trọn tiếng còi hơi của xế khủng Container.

    Nói xong, nàng quay bước vào nhà sau khi nhét vào tay y mảnh giấy nhỏ. Mặc y đứng như trời trồng trước cổng. Y run rẩy mở mảnh giấy ra xem với chút hy vọng cuối cùng, cánh cổng kia vẫn chưa khép lại, nàng có ý gì ?

    “Anh T.A, thực sự em rất quý anh nhưng em chỉ coi anh là bạn thôi. Chúng ta hãy là bạn tốt của nhau anh nhé.”

    Từng bước chân mỏi mệt nặng nề, y cúi đầu bước đi mà lòng đầy băn khoăn.

    Trên tay y, từng đoá hồng rũ xuống như đang cười thầm kẻ bại trận thảm thương.

    Ánh đèn pha sáng rực chiếu ngược chiều khiến y bừng tỉnh vì chói mắt.

    Rồi chiếc xe dừng lại và tiếng còi cất lên khiến y ngoài đầu nhìn lại. Nó dừng ngay nơi y vừa đi khỏi. Cách y khoảng mười bước chân. Một thằng đậm chất dân chơi, ngồi trên con SH. Không cần nhìn mặt, không cần tính toán. Y tự nhận phần thua.

    Và chút băn khoăn cuối cùng trong lòng y đã có lời giải đáp.

    Hôm ấy là ngày mùng 6 tháng 9…


    *

    Thôi thế là xong những kỷ niệm

    Xin trả về em trong giấc mơ

    Tôi chẳng là tôi như thuở trước

    Quá yêu em và quá đỗi dại khờ.


    Đến một ngày kia, khi vết thương tình yêu không còn rỉ máu. Khi dĩ vãng buồn theo năm tháng phôi pha. Chúng tôi, cũng như bao chiến binh đã từng gục ngã, sẽ lại lên đường để kiếm tìm cho mình một tình yêu mới. Dù rằng, mọi sự thay thế chẳng bao giờ hoàn hảo...

    *

    Sau vài năm dặt dẹo ở Phố Vọng Suy Đồi, bị gia đình dẫn độ về Yên Bái, sau một thời gian nghiêm túc cải tạo, hắn được đặc xá và trả tự do trước thời hạn. Quyết tâm làm lại cuộc đời, xoá đi quá khứ đầy hoen ố. Lấy lại niềm tin của thân bằng cố hữu gần xa và bà con khối phố. Hắn dự thi vào trường Sư Phạm 1 với giấc mơ trở thành một Ông đồ.

    Là một sinh viên khoa Toán, nhưng rất hiếm khi thấy hắn tham khảo sách vở, tài liệu hay giáo trình Toán. Hắn chỉ sử dụng Toán học như một công cụ để giải mã những bí ẩn đằng sau dãy số vô cảm được in trên tờ Kết quả Xổ số. Ngoài vài phút lên lớp điểm danh, hắn dành phần lớn thời gian cho công trình nghiên cứu giải mật, tìm quy luật dãy số. Và cùng anh em chiến hữu trong Tất Tay Club bàn bạc tìm cách Hóa giải ma thuật của bọn Chủ Lô. Hắn còn là một nhà văn tay ngang. Vốn hiểu biết về văn chương thơ phú cũng thuộc hàng đáng nể. Hắn nhìn những giới văn nghệ sỹ tiền bối bằng ánh mắt đầy kính phục, và sau khi lướt qua tác phẩm của một tác giả nào đó. Hắn luôn thể hiện sự ngưỡng mộ bằng một cú khạc ghê người và một bãi đờm to tướng kèm theo lời tán tụng


    “ Thối như *** ! ”


    Nhưng điều làm hắn bất mãn nhất là những thể loại mà bọn báo chí gọi bằng cái mỹ từ Phóng sự giảng đường, đại để là những bài điều tra về sự chơi bời của giới sinh viên. Hời hợt và nông cạn. Bọn chúng ấy chỉ biết đưa ra những cái nhìn đầy phiến diện và vẽ nên một chân dung Lô thủ đầy xấu xí. Chẳng một thằng nào chịu đặt mình vào vị trí của một tay chơi để có cái nhìn cảm thông và chia sẻ với những nỗi niềm của các Lô thủ. Chúng chỉ cần có bài nộp cho tòa soạn. Mẹ kiếp. Đọc những bài viết ấy, lời lẽ thì sáo rỗng, ngôn từ thì ngây ngô, chẳng khác nào một đứa trẻ bi bô nói chuyện về *********, như thể một đàn trâu đang tranh luận về nhạc Jazz. ( chửi cũng ngoa đấy chứ !)


    Trong lớp, chỉ có con bé Giang, lớp phó đời sống là có thiện cảm với hắn. Luôn luôn cho hắn chép bài, vay tiền hoặc làm hộ hắn bài điều kiện khi hắn trốn học. Thi thoảng, cô hay tặng hắn những món “quà tôn giáo”, khi thì là sợi dây xích treo cây Thánh giá, một bức tượng Đức cha nho nhỏ, khi thì là một bức tranh Đức mẹ Maria bế Chúa hài đồng. Cô kiên trì giải thích ý nghĩa của các hình tượng tôn giáo cho hắn nghe. Nhiều lần như thế, hắn cũng lờ mờ biết chút ít lịch sử đạo Thiên Chúa, đến nỗi có lần ba hoa về đề tài này với mấy thằng bạn bên Xây Dựng. Mấy thằng há hốc mồm ra nghe và bảo hắn :


    “Mày nói hay hơn cả mấy tay giáo sư dốt đặc ở trường tao !”


    Hắn phải thừa nhận rằng hắn là thằng vô đạo, và ở gần Giang thì hắn sống cũng đỡ bựa hơn. Nếu không vì quá đau đớn với chuyện Tình yêu vừa tan vỡ, thì có lẽ hắn đã yêu cô. Có lần hắn cùng cô nói chuyện về tương lai, và cô nói bóng gió gì đó về một gia đình hạnh phúc với những hào quang ở trên thiên đường. Hắn ngờ rằng cô muốn cảm hóa hắn, chinh phục hắn bằng ánh sáng của Chúa Trời. Nhưng hắn không phải là thằng dễ bị sập bẫy. Gốc gác tổ tiên nguyên thủy của hắn là Quỷ Sa-tăng, cô chẳng biết gì cả, thật tội nghiệp…

    ( Trích Tiểu Thuyết Tình Yêu – T3 )


    *


    Tiền cờ bạc ở trong cờ bạc

    Tiền trúng lô chỉ để phang lô

    Tiền đi vay là niềm hy vọng

    Từ trắng tay dựng lại cơ đồ !


    Sau những trận đánh, du kích có, sinh tử có. Mang trên mình vô số huân chương và thương tật. Tôi mạn phép viết ra đôi dòng tâm sự cùng anh em chiến hữu. Tôi không hy vọng thay đổi được điều gì trong cuộc sống của anh em, mỗi người hãy tự rút ra cho mình bài học, để rồi những ai đã ra đi thì đừng ngoái đầu nhìn lại. Những ai còn ở lại thì có một lời tâm huyết “Hãy bảo trọng, cuộc chiến sẽ còn lâu dài”.

    Thứ nhất, cho dù chúng ta có dùng đủ mọi phương án tác chiến, soi xét và tính toán...Rồi tất cả cũng về mẫu số chung - Kẻ thì trắng tay nợ nần, người thì cứ vật vờ giữa ăn thì ít mà mất thì nhiều. Vậy lý do tại sao ?

    Trong tất cả các trò Game, Thì Game Định Mệnh (hay còn gọi theo lối dân dã là Lô - Đề - Bóng Đá) là 1 game có thể gọi là Công Bằng nhất. Vì thực sự chỉ là cuộc chiến giữa ta và bọn chủ Lô, chủ Bóng. Và ta hoàn toàn nắm quyền chủ động, ta được chọn số để đánh, chọn kèo để theo. Vậy có nghĩa là cuộc chiến đó có tỉ lệ rủi ro 50:50, nhưng tại sao ta lại vẫn cứ thua ?

    Anh em nếu có đọc Binh pháp Tôn Tử thì sẽ biết rằng : Quân ta ít ta đánh du kích, quân ngang ngửa thì ta chia cắt địch, quân ta đông thì ta đánh bao vây.

    Chúng ta lúc nào cũng ở thế quân ít. Anh em thử tưởng tượng rằng bọn chủ Lô, chủ Bóng là một tập đoàn hùng mạnh, vốn của chúng có hàng triệu USD. Vậy thì trong cuộc chiến không hồi kết thúc và không cân sức này ta là kẻ nắm 1 đội quân lèo tèo nhất. Vậy mà ngày nào chúng ta cũng chơi tay bo với chúng. Tôi xin lấy một ví dụ. Tôi có trong tay 100 triệu tiền vốn. Anh em có 100 nghìn, Tôi cho anh em dùng trăm phương ngàn kế, soi xét tính toán thoải mái đi. Anh em giỏi lắm thì lấy được của tôi vài triệu, nhưng chỉ cần 1 vài lần anh em nóng mặt đánh lớn là sẽ lại trắng tay, và phải xoay vốn tái đầu tư. Cứ như vậy thì cho dù anh em có chơi với Thần Lô, Thánh Đề, Trạng Bóng đi chăng nữa thì anh em cũng đều phải nhận thất bại mà thôi. Vì sao ? Vì anh em đã đi ngược lại Binh pháp Tôn Tử. Tức là mang 1 tiểu đội đi đánh sinh tử vói 1 sư đoàn hùng hậu, mỗi trận thắng chỉ là 1 trận Ấp Bắc hay giỏi lắm là trận Khe Sanh, nhưng thua toàn cỡ Mậu Thân 68 trở lên.

    Vậy thì chúng ta hoàn toàn không bao giờ có kết quả tốt đẹp sao ? Rất đau xót nhưng phải thừa nhận là đúng vậy ! Vì chúng ta thắng chỉ ở cấp số cộng, nhưng thua ở cấp số nhân. Anh em có thể ăn liên tục 4,5 ngày. Nhưng chỉ khoảng 2,3 trận thua là sạch bách vì nóng mặt, vì tất tay. Khi anh em đánh tất tay, thì lúc đó bọn chủ Lô, Bóng vui nhất vì anh em đã thực sự vào trận...

    Vậy thì có 1 lời khuyên cho anh em sinh viên, chỉ nên lấy Game này làm trò giải trí, tức là chiều chiều chỉ soi xét cho vui, và đánh theo cầu với lượng tiền nho nhỏ thôi, vì anh em chính là nhóm đối tượng mà các chủ Lô vô cùng ưu ái... ( Trích Sinh Viên Lô Đề Ký – T3 )


    Đôi lúc tôi tự hỏi bản thân “Những cuộc chiến ấy rồi sẽ đi về đâu ?” Một cuộc chiến phi nghĩa chẳng bao giờ đem lại kết cục nào tốt đẹp cho những chiến binh lầm đường lạc lối. Nếu may mắn không bỏ xác trên đường hành quân, thì rồi đây cũng sẽ trở thành phế nhân không còn mảnh giáp che thân sau những trận đánh đầy khốc liệt.


    Ngẫm cho cùng, dù được quay số ở Tăng Bạt Hổ, phát hành vé ở khắp các tỉnh thành, dù được ghi số qua điện thoại hay báo gió bằng uy tín bản thân, cuối cùng tràn bảng về chủ Lô qua mạng hay máy Fax, thì đích đến của Lô Đề vẫn là đánh vào Lòng tham của con người. Và thiên chức của Lô Đề vẫn là nhen nhóm lên những niềm tin cháy bỏng, làm tăng thêm kịch tính của đời người và giảm đi những đồng tiền nhàn rỗi…Chừng nào con người còn muốn hy vọng vào vận may, còn muốn phang tất tay, còn muốn lấy lại những gì đã mất và sẵn sàng chấp nhận mất sạch những gì đang có. Thì chừng đó, những bàn ghi lô sẽ mãi còn trải dài trên từng con phố…

    Dòng ký ức cứ thế miên man dàn trải và tái hiện trong tâm trí tôi như thể tôi là người trong cuộc. Như thể tôi đã được tận mắt chứng kiến dĩ vãng của ông. Tôi cũng như ông, đã mải miết đi tìm lời giải đáp cho những bí ẩn nằm sau những dãy số vô tình. Để rồi cuối cùng, mỏi mệt và tuyệt vọng, tôi mới nhận ra rằng. Tất cả, chỉ là trò gieo xúc xắc đầy xanh chín của một kẻ mang tên Định Mệnh. Và những biến cố, những ngả rẽ trong cuộc đời chỉ là hệ quả tất yếu do chính bản thân mình gây ra…


    Tiếng cười nói lao xao của mấy cậu sinh viên phía cuối toa làm tôi dứt ra khỏi sự ám ảnh của áng văn đầy bi thương. Họ trẻ trung, yêu đời và nhìn cuộc sống với ánh mắt đầy lạc quan. Cũng từng là sinh viên, tôi cũng có thời như họ, cũng biết ước mơ, cũng nuôi hoài bão, cũng đầy hy vọng cho tương lai…


    Tưởng rằng, cũng như lần đầu tôi gặp ông cách đây 10 năm, sẽ lại có một kết thúc in đậm dấu ấn của sự đau buồn và tiếc nuối trong hồi ức. Nhưng không, khi tôi click vào trang cuối cùng của tập văn bản. Một màu sắc đầy tươi sáng và hy vọng, trái ngược hoàn toàn với văn phong của ông, hiện ra trước mắt tôi.


    Để ngày mai ta đón ánh Bình minh

    Với một tâm hồn không yếu ớt

    Với một niềm tin không lung lay

    Với một bản lĩnh dạn dày

    Với một cá tính mà chỉ ta mới có

    Hãy quên đi những chuyện tình bỏ ngỏ

    Những kỷ niệm buồn…

    … theo gió

    …mãi bay xa !


    4 giờ sáng, tôi đứng dậy vươn vai mấy cái cho tỉnh ngủ. Tiến lại phía cửa toa, mở cánh cửa và đi ra phía cuối đoàn tàu. Vịn tay vào lan can và hít thở bầu không khí trong lành. Đoàn tàu đang vùn vụt lao đi, bỏ lại phía sau đường ray buồn bã nằm bất động bên sỏi đá cằn khô và những hàng cây héo úa vì mùa đông đang tới. Tất cả ở lại, bình yên như lúc đoàn tàu chưa đi qua.

    Một cơn gió nhẹ thoảng qua mang chút âm hưởng cuối cùng của mùa thu còn sót lại. Bỗng dưng tôi thấy lòng thanh thản và nhẹ nhõm lạ thường. Tôi hướng mắt nhìn xa xa nơi cuối chân trời. Bình minh đang ló rạng và những tia nắng đầu tiên dần xuất hiện, đầy lùi bóng đêm và báo hiệu một ngày mới thực sự bắt đầu.



    Hết Phần 2

    Yên Viên Viễn Xứ, Thu Đông 2007
     
Đang tải...