1. Đăng nhập hoặc Đăng ký ngay bây giờ và là một thành viên của cộng đồng Dân Công Nghệ.

nói cùng anh

Thảo luận trong 'Thơ' bắt đầu bởi quocdung9999, 20/8/06.

  1. quocdung9999

    quocdung9999 New Member

    Tham gia ngày:
    18/2/11
    Bài viết:
    0
    Đã được thích:
    0
    Em vẫn biết đấy là điều đã cũ

    Chuyện tình yêu, quan trọng gì đâu:

    Sự gắn bó giữa hai người xa lạ

    Nỗi vui buồn đem chia sẻ cùng nhau


    Em đâu dám nghĩ là vĩnh viễn

    Hôm nay yêu, mai có thể xa rồi

    Niềm đau đớn tưởng như vô tận

    Bỗng có ngày thay thế một niềm vui


    Điều hôm nay ta nói, ngày mai

    Người khác lại nói lời yêu thuở trước

    Đời sống chẳng vô cùng, em biết

    Và câu thơ đâu còn mãi ngày sau


    Chẳng có gì quan trọng lắm đâu

    Như không khí, như màu xanh lá cỏ

    Nhiều đến mức tưởng như chẳng có

    Trước cuộc đời rộng lớn mênh mang


    Nhưng lúc này anh ở bên em

    Niềm vui sướng trong ta là có thật

    Như chiếc áo trên tường, như trang sách

    Như chùm hoa mở cánh trước hiên nhà


    Em hiểu rằng mỗi lúc đi xa

    Tình anh đối với em là xứ sở

    Là bóng rợp trên con đường nắng lửa

    Trái cây thơm trên miền đất khô cằn


    Đó Tình yêu em muốn nói cùng anh

    Nguồn gốc của muôn ngàn khát vọng

    Lòng tốt để duy trì sự sống

    Cho con người thực sự Người hơn.
     
  2. huyengau

    huyengau New Member

    Tham gia ngày:
    1/3/11
    Bài viết:
    0
    Đã được thích:
    0
    Em hỏi anh: “anh có yêu em không?

    Anh biết em yêu anh nhiều chứ?”

    Những câu hỏi như là trẻ nhỏ

    Trên con đường mỗi sáng giữa tinh sương


    Phố tự bao giờ có lẽ thấy thân thương

    Chắc lại cười khi nghe anh nói “Có”

    Còn vụng về hơn là trẻ nhỏ -

    Bởi đơn sơ, anh nói “Có” rồi cười


    Chuyện buồn vui ai cũng có giữa đời

    Em cố giữ cho lòng thanh thản lại

    Cho tiếng cười dài lâu trong trẻo mãi

    Khi muộn phiền nhiều ít vẫn đi ngang


    Nghe tiếng chân quen trên những bậc cầu thang

    Lòng em lại rộn lên niềm vui sướng

    Hôm nào rảnh, bất ngờ anh về sớm

    Bữa cơm chiều ấm áp nhắc chuyện xưa


    Những hôm giận em vẫn ra mở cửa

    Bởi muốn thấy anh ngay từ những phút đầu

    Em không muốn xa anh, dẫu biết mình đang ở gần nhau

    Nên một phút - với em còn dài lắm


    Lúc anh vắng, em giữ lòng yên lặng

    Mà đắn đo, cân nhắc chuyện đời thường

    Em lại trách mình không thể giúp anh hơn

    Con bé vụng giữa nơi này càng vụng


    Nên lời yêu dẫu em có cất riêng

    Điều cảm nhận không thể chia sẻ hết

    Nhưng ngày ngày trên lối hẹp ta đi, em nhắc lại điều anh đã biết

    “Em yêu anh nhiều, anh có biết không anh?”…

    (sưu tầm)
     
Đang tải...